<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>        <rss version="2.0"
             xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
             xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
             xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
             xmlns:admin="http://webns.net/mvcb/"
             xmlns:rdf="http://www.w3.org/1999/02/22-rdf-syntax-ns#"
             xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/">
        <channel>
            <title>
									Văn thơ - Cộng đồng tiếng Đức				            </title>
            <link>https://tiengduc.org/cong-dong-tieng-duc/van-tho/</link>
            <description>Cộng đồng dành cho những người Việt nói và học tiếng Đức</description>
            <language>vi</language>
            <lastBuildDate>Fri, 15 May 2026 12:04:29 +0000</lastBuildDate>
            <generator>wpForo</generator>
            <ttl>60</ttl>
							                    <item>
                        <title>Lạy anh em đi lấy chồng...</title>
                        <link>https://tiengduc.org/cong-dong-tieng-duc/van-tho/lay-anh-em-di-lay-chong/</link>
                        <pubDate>Sun, 10 Oct 2021 13:25:41 +0000</pubDate>
                        <description><![CDATA[Lạy anh em đi lấy chồng...
&quot;Quang ơi, để Diệp Anh đi lấy chồng nhé!&quot; Dòng tin nhắn offline thổi vào tâm hồn Quang một khoảng trống vắng khôn tả. Nhấp một ngụm cafe, rít thêm hơi thuốc, Quan...]]></description>
                        <content:encoded><![CDATA[<p>Lạy anh em đi lấy chồng...</p>
<p>"Quang ơi, để Diệp Anh đi lấy chồng nhé!" Dòng tin nhắn offline thổi vào tâm hồn Quang một khoảng trống vắng khôn tả. Nhấp một ngụm cafe, rít thêm hơi thuốc, Quang lẩm nhẩm đọc thêm mẩu tin ngắn ngủi kia vài lần. Đầu óc Quang mông lung quánh đặc. Mới vậy mà đã 15 năm rồi còn gì. 15 năm đủ dài để cô Kiều nếm trải bao nỗi chua cay, mặn đắng của cuộc đời. 15 năm đủ dài để con người ta làm một điều gì đó quan trọng. 15 năm là một fần tư cuộc đời, nếu giả dụ đời người là 60 năm. Trong 15 năm ấy, cuộc đời Diệp Anh đã trải ra như thế nào, để rồi hôm nay lại nhắn cho Quang mẩu tin mà bản thân Quang không biết trả lời ra sao.</p>
<p>- Diệp Anh à, hôm qua Quang đi lễ, có nghe Cha giảng là, "nếu con muốn nhận thứ gì, thì con hãy cho người ta thứ đó." Diệp Anh có thấy đúng không?</p>
<p>- Quang sẽ tìm được câu trả lời cho mình qua những trải nghiệm trong cuộc đời. Nhưng dù thế nào đi nữa thì cũng đừng bao giờ Quang đánh mất đi đức tin của mình.</p>
<p>Diệp Anh cúi xuống nhặt một bông Phượng đặt vào lòng bàn tay Quang rồi nói:<br />- Quang thấy không, phượng nở rồi, vậy là chúng mình sắp fải chia tay. Quang có tin là chúng mình sẽ gặp lại nhau không?</p>
<p>- Quang không biết, Diệp Anh à. Có lẽ là đức tin của Quang chưa đủ mạnh chăng? Nhưng thâm tâm Quang luôn mong muốn chúng mình sẽ mãi mãi không xa nhau.</p>
<p>- À, thế Quang có biết bài hát gì ở trong bộ fim có anh chàng nhạc sĩ mù nào đó không?</p>
<p>- Có fải là bài hát có câu: "một mai không có anh trên đời, trần gian riêng em đâu có vui gì..." không? Quang chỉ nhớ mỗi câu đó thôi.</p>
<p>- Ừ đúng rồi. Bài đó hay nhỉ.</p>
<p>- Ừ, nếu Diệp Anh thuộc thì bữa nào hát cho Quang nghe nhé.</p>
<p>- Nếu có dịp, nhất định Diệp Anh sẽ hát.</p>
<p>"Quang ơi, để Diệp Anh đi lấy chồng nhé!" Quang mải mê đọc lại mẩu tin nhắn đó thêm một lần nữa. Vậy mà đã 15 năm rồi. 15 năm đó, đức tin của mình thêm được bao nhiêu? Quang thầm nghĩ.</p>
<p>"Diệp Anh, anh yêu em. Em yêu anh nhé!" Mẩu giấy ghi vỏn vẹn vài chữ, được truyền qua mấy dãy bàn, đến nơi mà nó cần đến. Diệp Anh mở ra đọc, không nói gì, rồi cất vô cặp. Lại một tờ nữa, một tờ nữa, rồi lại một tờ nữa... Diệp Anh vẫn im lặng. Tới tờ thứ 71 thì những mẩu giấy đó không còn được gửi thêm nữa. Trước ngày ra trường, Quang đã chuẩn bị 100 tờ giấy tỏ tình, nhưng không hiểu sao, khi gửi tới tờ thứ 71 thì Quang dừng lại.</p>]]></content:encoded>
						                            <category domain="https://tiengduc.org/cong-dong-tieng-duc/van-tho/">Văn thơ</category>                        <dc:creator>Nerissa</dc:creator>
                        <guid isPermaLink="true">https://tiengduc.org/cong-dong-tieng-duc/van-tho/lay-anh-em-di-lay-chong/</guid>
                    </item>
				                    <item>
                        <title>Đi chùa bên tây</title>
                        <link>https://tiengduc.org/cong-dong-tieng-duc/van-tho/di-chua-ben-tay/</link>
                        <pubDate>Tue, 05 Oct 2021 13:36:00 +0000</pubDate>
                        <description><![CDATA[Bài này tôi viết nhân dịp đi lễ chùa đầu năm tại Frankfurt am Main, trung tâm tài chính của Âu châu.
Đầu xuân, tâm trạng phơi phới, ăn mặc chỉnh tề, hành hương về Chùa, thắp hương lễ Phật, ...]]></description>
                        <content:encoded><![CDATA[<p>Bài này tôi viết nhân dịp đi lễ chùa đầu năm tại Frankfurt am Main, trung tâm tài chính của Âu châu.</p>
<p><br />Đầu xuân, tâm trạng phơi phới, ăn mặc chỉnh tề, hành hương về Chùa, thắp hương lễ Phật, xin lộc đầu năm.</p>
<p>Ngôi chùa thiền lạc tại một thành phố được coi là Trung tâm tiền tệ của Âu châu, nhưng vóc dáng của nó lại không tương xứng với địa điểm mà nó an lạc chút nào. Nếu như Phật bên ta ở trong nhà mái cong cong hình đao, lưỡng long tranh châu, mái vảy rêu phong, canh cửa Thiện Ác ngày đêm, thì chùa Phật ở đây lại toạ lạc trong căn nhà hộp, không sơn son thiếp vàng, mái bằng, hai bên là hai con sư tử chầu. Trên lầu thay vì câu đối lại là một băng rôn quảng cáo cho một công ty coi rất ư là tư bản…</p>
<p><br />Lòng thành khép nép, chân bước vô chùa, mắt tìm tượng Phật, tâm hướng cõi thiền.</p>
<p><br />Toà đại sảnh của chùa, thay vì sân gạch màu son, cỏ cây hoa lá, tượng đài uy nghiêm, đỉnh trầm thơm ngát, lại là những quầy bán hàng chay, người người nhốn nháo, ăn uống xì xụp, con nít chạy loăng quăng. Khắp sảnh kê mấy dãy bàn ghế dài, bày biện tương, tiêu, muối tựa như rạp đám ở ta. Phía trước là máy Pờ rô jếch tờ (Projector) chiếu Paris by Night với giọng hài thọc nét khán giả của anh Ngọc Ngạn và cô Kỳ Duyên. Một vài sư ngồi cùng Phật tử, cười tươi mủm mỉm, luận bàn cảnh phim.</p>
<p><br />A-di-đà-phật, tay chắp, vái chào, kính mừng hoà thượng, năm mới lành duyên.<br />Nhẹ bước đại đường, trụ trì giảng đạo, Phật tử lặng im, hàng hàng lễ bái, phơi phới. lòng tin. Trụ trì giảng đạo bằng tiếng Tây, giọng trầm êm ấm, và hoà thượng dịch ra tiếng Việt. Phật tử im phăng phắc nuốt lấy từng lời, tây, ta, tầu đều có cả, trụ trì chỉ rõ, năm mới VN, chúc phước ban lành.</p>
<p><br />Trên toà đại điện, Thích ca đứng im, hai bên Bồ tát, xung quanh La hán, đủ cả 500. Một toà tam bảo, ba Phật quá khứ, phía trước vị lai, Di lặc Phật cười. Mọi người đều bảo, thần tài lấy may (???!)</p>
<p><br />Toà đại điện khá rộng, sơn son thiếp vàng, tượng Phật rực rỡ, toả ánh hào quang. Ngắm nhìn tượng Phật, thiền tâm tĩnh lặng, lòng trần như gương. Đến phút giao thừa, pháo nổ giòn tan, Kì lân nhảy múa, con trẻ vui đùa. Vài ba chú tiểu, miệng chẳng A-di-đà, cùng bầy trẻ nít nô đùa, thiền nệm ném tứ tung. Vài ba hoà tượng, nhoẻn miệng cười vui, ắt thấy Phật tử phúc phận hân hoan.</p>
<p><br />Năm mới đã đến, Xuân mới đã về, cảnh khuya chùa vãn, nhẹ bước đi về. Bâng khuâng nhung nhớ, cảnh vật quê nhà.</p>]]></content:encoded>
						                            <category domain="https://tiengduc.org/cong-dong-tieng-duc/van-tho/">Văn thơ</category>                        <dc:creator>AJun</dc:creator>
                        <guid isPermaLink="true">https://tiengduc.org/cong-dong-tieng-duc/van-tho/di-chua-ben-tay/</guid>
                    </item>
							        </channel>
        </rss>
		